Chạng Vạng Thành Phố và Ánh Sáng Từ Màn Hình Điện Thoại
Thành phố lên đèn, những vệt sáng loang lổ như vết mực vô định trên bức tranh đêm. Đèn đường vàng vọt hắt qua khung cửa sổ cũ kỹ, vẽ lên sàn nhà những mảng hình méo mó. Tiếng còi xe xa xăm, lẫn vào tiếng rì rào của gió đêm và tiếng thở gấp gáp, nặng nhọc của An, đứa con trai bé bỏng của Mai. Trán thằng bé nóng ran, mồ hôi ướt đẫm gối, từng sợi tóc bết dính vào thái dương. Mai áp lòng bàn tay vào trán con, cảm nhận hơi nóng hầm hập mà lòng cô như lửa đốt. Cổ họng cô nghẹn ứ, vị đắng ngắt của sự bất lực dâng lên.
Bệnh viện cần tiền cọc ngay lập tức, ít nhất là một khoản để thăm khám và truyền dịch khẩn cấp. Nhưng ví cô trống rỗng, những đồng bạc lẻ cuối cùng cũng đã chi vào bữa cơm chiều đạm bạc, chỉ có một chút mì gói và vài cọng rau luộc. Nỗi lo lắng như một con quái vật vô hình, bóp nghẹt từng thớ thịt, từng nhịp đập trong lồng ngực cô. Cô gượng gạo nhớ lại câu nói của bác sĩ chiều nay: “Sốt cao kéo dài không tốt đâu, chị phải đưa cháu nhập viện sớm.”
Đêm Thao Thức và Lời Thề Bất Lực

Đêm đã khuya, mọi âm thanh dần chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tích tắc yếu ớt của chiếc đồng hồ treo tường và tiếng thở hổn hển của An. Ai có thể giúp cô lúc này? Bạn bè, họ hàng, những cánh cửa ấy đều đã khép lại sau những lần khó khăn trước. Mỗi lần mở lời, cô lại nhận về những cái lắc đầu ái ngại, những lời từ chối khéo léo. Cô hiểu, ai cũng có gánh nặng riêng. Ngân hàng ư? Một quy trình dài dằng dặc, những giấy tờ phức tạp, những cuộc phỏng vấn cứng nhắc. Cô đâu có thời gian. An không thể chờ. Nước mắt Mai lăn dài trên gò má gầy guộc, mặn chát. Trong bóng tối của căn phòng chật chội, ánh sáng duy nhất là chiếc điện thoại cũ kỹ, màn hình nứt vỡ vài chỗ, đang run rẩy trong tay cô.
Cô lướt qua các ứng dụng, các trang mạng xã hội một cách vô định. Hình ảnh những món đồ xa xỉ, những chuyến du lịch tươi đẹp lướt qua như trêu ngươi. Rồi, một dòng chữ bỗng nhiên đập vào mắt, như một tia sét đánh thẳng vào nỗi tuyệt vọng đang bao trùm lấy cô:
Hỗ trợ tài chính online Loto288 – Vay gấp cả ngày – Giải ngân tức thì!
Vay gấp? Cả ngày? Ban đầu, cô gạt đi. Những dịch vụ online thế này thường ẩn chứa vô vàn rủi ro, lãi suất cắt cổ, như những cái bẫy ngọt ngào. Cô từng nghe nhiều câu chuyện về những người lún sâu vào nợ nần vì những khoản vay chớp nhoáng này. Nhưng giờ đây, khi cánh cửa của mọi hy vọng dường như đã khép lại, cánh cửa ảo này bỗng trở nên lấp lánh lạ thường, như một con thuyền cứu sinh giữa biển cả giông tố.
Một câu thơ cũ vô tình lướt qua tâm trí cô, lời than của một người đàn bà khốn cùng trong truyện Kiều, dù không đúng hoàn cảnh, nhưng lại thấm đẫm sự bất lực hiện tại: “Một mình khôn nỗi đất trời biết cho.” Cô tự nhủ, nếu không phải vì An, cô sẽ không bao giờ nghĩ đến cách này. Nhưng An là tất cả. An là lý do cô còn tồn tại, còn chiến đấu.
Cú Nhấp Chuột Của Sự Tuyệt Vọng
Ngón tay Mai lướt trên màn hình, chạm vào đường link quảng cáo. Tim đập thình thịch, mạnh đến nỗi cô tưởng như có thể nghe thấy nó vọng lại trong căn phòng tĩnh mịch. Từng bước điền thông tin cá nhân, những con số, những yêu cầu. Tên, tuổi, số căn cước, số tài khoản ngân hàng. Cô cảm thấy một sự bẽ bàng len lỏi. Một người mẹ đang phải dựa vào một ứng dụng xa lạ, một thuật toán vô tri để cứu con mình. Liệu họ có tin cô? Liệu họ có chấp nhận? Mồ hôi lạnh toát ra, ướt đẫm lòng bàn tay. Mỗi giây chờ đợi phản hồi dường như kéo dài cả thế kỷ. Bên cạnh, An rên khẽ, khiến nỗi lo lắng trong cô càng nhân lên gấp bội. Màn hình điện thoại chợt trở nên nóng rực, như thiêu đốt ngón tay cô.
Trong tâm trí cô, những giọng nói khác nhau bắt đầu tranh đấu:
- “Thật đáng sợ, những khoản vay này. . .”
- “Nhưng An cần tiền ngay bây giờ!”
- “Lãi suất sẽ rất cao đó, Mai.”
- “Con trai cô đang sốt!”
Cuối cùng, giọng nói của tình mẫu tử đã chiến thắng mọi lý trí. Cô chấp nhận mọi điều khoản, mọi cam kết, chỉ với hy vọng mong manh rằng An sẽ được cứu. Đây là một cuộc chơi mạo hiểm, một “canh bạc” của số phận mà cô buộc phải đặt cược.
Rồi tin nhắn đến. Một thông báo nhỏ, đơn giản, nhưng lại mang sức nặng của cả vũ trụ. Màn hình điện thoại bỗng sáng rực hơn bao giờ hết, như một tín hiệu từ một thế giới khác:
Đơn vay của quý khách đã được duyệt. Số tiền X. XXX. XXX VNĐ sẽ được giải ngân vào tài khoản trong vòng vài phút. Xin cảm ơn quý khách đã tin tưởng dịch vụ hỗ trợ tài chính online Loto288.
Mai đọc đi đọc lại dòng chữ đó, như không tin vào mắt mình. Nước mắt không còn là sự tuyệt vọng, mà là sự vỡ òa của một gánh nặng vừa được trút bỏ, dù chỉ là tạm thời. Vai cô run lên bần bật, hơi thở dồn dập. Cô vội vàng kiểm tra tài khoản ngân hàng trên một ứng dụng khác. Tiền đã đến. Một con số đủ để trang trải chi phí cấp cứu ban đầu cho An, đủ để mua thuốc hạ sốt, đủ để cô có thể đưa con đến bệnh viện mà không phải cúi đầu van xin.
Cô nhìn gương mặt xanh xao, nhợt nhạt của con, rồi nhìn lại màn hình điện thoại, nơi vẫn còn hiện hữu dòng chữ “Loto288”. Cái tên ấy giờ đây không còn xa lạ nữa, nó là cứu tinh của đêm nay, là chiếc phao giữa dòng nước lũ. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một nỗi lo khác lại trỗi dậy, lẩn khuất như bóng ma trong góc phòng. Đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước vẫn còn dài, và khoản vay này, dù đã giải quyết được vấn đề cấp bách nhất, cũng sẽ là một gánh nặng mới cần phải đối mặt. Cô khẽ vuốt tóc An, hôn nhẹ lên trán con, cảm nhận hơi ấm dần tan. Ngoài kia, ánh bình minh le lói phía chân trời, nhưng trong lòng Mai, một mảnh trăng khuyết vẫn còn treo lơ lửng, đợi ngày được lấp đầy.