Hơi Thở Mới Trên Đất Quảng Trị: Ngày Mở Trang Loto288
Buổi sáng Quảng Trị hôm nay, nắng vàng rót mật trên những con đường nhựa còn vương hơi sương đêm. Cái nắng chói chang đặc trưng của miền Trung, dù mới chớm Hạ, đã đủ làm mướt vai áo những người vội vã. Nhưng hôm nay, không chỉ có cái nắng làm nên sự khác biệt. Trong không khí lảng bảng mùi cà phê sữa đá từ quán nhỏ đầu phố và tiếng rao bánh mì giòn tan, có một luồng tin tức âm ỉ lan truyền, như một làn gió lạ thổi qua những mái nhà ngói rêu phong và những cửa hàng tạp hóa cũ kỹ: mở trang loto288 tại Quảng Trị ngày hôm nay.
Ông Ba Hậu, người đàn ông trạc ngũ tuần, mái tóc đã lấm tấm bạc vì sương gió cuộc đời, đang ngồi bên hiên nhà, cặm cụi sửa lại chiếc xe đạp cũ cho thằng cháu nội. Tiếng máy cắt cỏ rền rĩ từ xa vọng lại, lẫn vào tiếng đài phát thanh địa phương đang phát đi tin tức nông nghiệp. Cuộc sống của ông Ba Hậu cứ thế, tuần tự trôi qua trong cái nhịp điệu chậm rãi, bình dị của vùng quê Quảng Trị. Một đời làm nông, bám lấy mảnh đất cằn cỗi đã bao mùa bão lũ, ông hiểu rõ giá trị của từng hạt lúa, từng đồng bạc kiếm được bằng mồ hôi nước mắt.
Bỗng, tiếng điện thoại di động của thằng Tèo, con trai ông, vang lên từ trong nhà. Tèo, đứa con trai cả, giờ đây đã rời bỏ ruộng đồng để lên thị trấn làm công nhân may. Nó đang dùng thứ công nghệ mà ông Ba Hậu vẫn còn lúng túng mỗi khi chạm vào. “Bố ơi, có tin hot này!” Tiếng Tèo í ới, pha chút hào hứng khó tả. “Hôm nay, loto288 mở trang chính thức ở Quảng Trị mình đó! Mấy thằng bạn con trên xưởng đang bàn tán xôn xao cả.”
Ông Ba Hậu nhíu mày. “Loto gì mà loto? Lại mấy trò đỏ đen làm khổ người thôi con ạ.” Ông vẫn nhớ như in những câu chuyện bi thương về những gia đình tan nát vì cờ bạc mà ông từng nghe được từ thời trai trẻ, khi những trò số đề, đá gà len lỏi vào các xóm làng nghèo. Ông đã tự nhủ, dù nghèo khó đến mấy cũng không bao giờ đặt chân vào cái vòng xoáy ấy.
Nhưng Tèo thì khác. Thế hệ của nó, lớn lên cùng sóng internet, những cơ hội, hay ảo ảnh của cơ hội, dường như đến nhanh hơn, dễ dàng hơn. “Không phải như mấy trò ngày xưa đâu bố. Cái này là. . . trực tuyến, nó hiện đại lắm. Đặt cược trên mạng, kết quả nhanh, tiền về tài khoản cũng nhanh. Mấy đứa nó bảo có người trúng lớn, đổi đời luôn đó bố.” Tèo vừa nói, vừa đưa chiếc điện thoại thông minh cho ông Ba Hậu xem. Màn hình điện thoại hiện lên một giao diện đầy màu sắc, những con số nhảy múa, những dòng chữ quảng cáo hấp dẫn: “Cơ hội đổi đời chỉ trong tầm tay”, “Đăng ký hôm nay, nhận ngay ưu đãi khủng.”
Ông Ba Hậu nhìn chằm chằm vào màn hình. Đôi mắt mờ đục vì tuổi tác và những đêm thức khuya lo lắng cho mấy sào ruộng, cố gắng đọc hiểu những dòng chữ nhỏ li ti. Ông thấy một thế giới khác, một thế giới ảo diệu mà ông chưa từng chạm tới, đang mở ra ngay trước mắt mình, trên mảnh đất Quảng Trị vốn dĩ rất thật, rất chân phương này. “Mở trang loto288 tại Quảng Trị ngày hôm nay.” Câu nói của Tèo như vọng lại trong đầu ông, mang theo một sức nặng khó hiểu. Nó không chỉ là việc một trang web được phép hoạt động, mà dường như là cả một cánh cửa, hé mở cho những khát khao, những hy vọng, nhưng cũng ẩn chứa những vực sâu không đáy.
Cảnh quan Quảng Trị vẫn vậy, dòng Thạch Hãn vẫn chảy, cầu Hiền Lương vẫn đứng đó như một chứng nhân lịch sử. Nhưng trong dòng chảy thời gian, những cơn sóng của cuộc sống hiện đại đang dần chạm đến từng ngóc ngách. Những câu chuyện về “người thật, việc thật” trúng số tiền tỷ vẫn thường xuyên được thêu dệt, lan truyền từ quán cà phê đến chợ búa, từ những cuộc nhậu lai rai đến những bàn trà chiều. Nó gieo vào lòng người, đặc biệt là những người lao động chân tay, những người đang vật lộn với gánh nặng mưu sinh, một tia hy vọng mong manh về một cuộc sống dễ dàng hơn, sung túc hơn.
Ông Ba Hậu, sau khi Tèo đã vào trong nhà tiếp tục công việc của mình, vẫn ngồi đó, ngắm nhìn con đường làng rải nhựa phẳng phiu. Chiếc xe đạp cũ đã được sửa xong, nhưng lòng ông thì vẫn còn vương vấn những suy tư. Vợ ông, bà Hai, đang lúi húi nhặt rau trong bếp, tiếng dao thớt lạch cạch. Ông nhìn sang góc nhà, nơi tấm ảnh cưới cũ kỹ của vợ chồng ông treo nghiêng, bụi phủ mờ. Rồi ông lại nhìn sang góc khác, nơi những quyển vở của thằng cháu nội nằm ngổn ngang. Nó sắp vào cấp hai, học phí và đủ thứ chi phí khác cứ tăng lên mỗi năm.
Tựa như một câu thơ cũ chợt vẩn vơ trong tâm trí ông: “Bên kia sông là nắng, bên này sông là mưa.” Cuộc đời ông, phần lớn là những ngày mưa dầm dề, những trận bão lũ triền miên. Giờ đây, cái “nắng” của một cơ hội đổi đời, dù ảo ảnh hay có thật, đang rọi chiếu từ màn hình điện thoại, từ cái thế giới “loto288” vừa mới “mở trang” tại chính Quảng Trị này.
Ông đứng dậy, chậm rãi đi vào nhà, lấy chiếc điện thoại cũ của mình – chiếc “cục gạch” chỉ để nghe gọi – ra khỏi túi. Ông nhìn nó, rồi lại nhìn sang chiếc điện thoại thông minh của Tèo đang sạc trên bàn. Một sự khác biệt rõ rệt, không chỉ là công nghệ, mà còn là cả một thế giới quan. Những con số, những tỷ lệ thắng thua, những giấc mơ được gói ghém trong một cú chạm nhẹ. Và hôm nay, ngay tại Quảng Trị, mảnh đất vẫn còn hằn sâu những vết sẹo chiến tranh, một cánh cửa mới đã được hé mở. Cánh cửa ấy dẫn đến đâu, chẳng ai dám chắc. Chỉ biết rằng, lòng người, trong khoảnh khắc đó, đã xao động.